

Họ không hiểu rằng việc lạm dụng truyền nước là không cần thiết, tốn kém tiền bạc, thời gian, chưa kể có thể gây nguy hiểm đến tính mạng.





– Truyền dịch ở nhà không có đủ phương tiện để xét nghiệm bệnh nhân thừa thiếu chất gì ở trong máu. Việc bổ sung không đúng các chất dễ gây nguy hiểm đến tính mạng.
– Như người bị suy tim, quả tim đã bóp yếu mà truyền dịch vào nhanh quá tim không bóp được dẫn đến ứ nước trong phổi, làm phù phổi, suy tim, suy hô hấp, thậm chí dẫn đến tử vong.
– Người bị suy thận, đặc biệt ở thể thiểu niệu hay vô niệu mà đưa dịch truyền vào nhanh quá, thận sẽ không thải nổi cũng gây ứ nước trong cơ thể, gây phù …
– Hay bệnh nhân choáng do chạy bộ đổ mồ hôi, mất nước nhiều truyền dịch thì cơ thể sẽ mất cả muối lẫn nước. Nếu thầy thuốc lúc này lại truyền một chai dung dịch ngọt sẽ chỉ bù nước mà không bù ion. Lượng nước này vào cơ thể dễ bị ngộ độc nước, gây phù não làm bệnh nhân lên cơn co giật mà chết.
– Ngay cả việc một số người khỏe mạnh, tự ý truyền dịch hoa quả để bồi bổ sức khỏe, làm đẹp da cũng phải thận trọng. Người khỏe truyền hoa quả có thể sinh ra “lười ăn”, phù tim, thận vì đột ngột đưa vào cơ thể lượng dinh dưỡng và lượng nước quá lớn.

Tùy từng nhóm dịch truyền sẽ phù hợp với từng đối tượng khác nhau. Trước khi truyền dịch cần được bác sĩ khám, xét nghiệm và kê toa.
– Nhóm cung cấp chất dinh dưỡng gồm dung dịch glucose các loại 5%, 10%, 20%, 30% và các dung dịch chứa chất đạm, chất béo và vitamin chỉ nên truyền cho đối tượng phẫu thuật, suy dinh dưỡng, không ăn được bằng đường miệng, không tiêu hóa được thức ăn…
– Nhóm cung cấp nước, các chất điện giải như dung dịch lactate ringer, natri clorua 0,9%, bicarbonate natri 1,4%… dùng trong trường hợp mất nước, mất máu khi bị tiêu chảy, bỏng, ngộ độc.
– Nhóm đặc biệt như dung dịch chứa albumin, dung dịch dextran, haes-steril, gelofusin hay dung dịch cao phân tử… chỉ dùng cho trường hợp cần bù nhanh chất albumin, lượng dịch tuần hoàn trong cơ thể.
